Với ngành xuất khẩu phụ thuộc phần lớn vào các doanh nghiệp FDI và nguồn nội lực về con người lẫn công nghệ còn nhiều hạn chế, liệu hàng gắn nhãn “Made in Vietnam” có thực sự “nội địa”? Và khi đó mức thuế 20% của Mỹ có phải là con số dễ chịu?
Tối ngày 2/7 (theo giờ Việt Nam), cuộc đàm phán thuế quan giữa Mỹ và Việt Nam đã chính thức khép lại. Tổng thống Trump đăng tải lên mạng xã hội Truth Social, thông báo đã đạt được thỏa thuận thuế quan với Việt Nam. Cụ thể, Việt Nam sẽ phải chịu mức thuế 20% cho hàng hóa sản xuất nội địa và 40% cho hàng hóa trung chuyển. Đổi lại, phía Việt Nam sẽ phải mở toang cánh cửa thị trường nội địa để đón hàng Mỹ vào với mức thuế 0%.
Kết quả này đã đến sớm hơn kỳ hạn 90 ngày hoãn áp thuế, vốn sẽ kết thúc vào ngày 7/7. Trước khi có kết quả một ngày, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Tô Lâm đã đích thân có cuộc điện đàm lần thứ hai với ông Trump để thương thảo thuế quan. Vì mục đích này, đoàn ngoại giao của Chính phủ Việt Nam cũng từng có ba lần sang Washington để đàm phán trực tiếp với Mỹ.
Những ngày qua, chính quyền Trump tiếp tục công bố các mức thuế thương mại đối ứng cho nhiều nước, như Brazil (50%), Sri Lanka (30%), Algeria (30%), Thái Lan (36%), Libya (30%), Philippines (20%), và Indonesia (19%).
Nhìn chung, so với các nước khác thì mức thuế 20% mà Mỹ áp cho hàng hóa nội địa Việt Nam không phải là cao. Tuy nhiên, với mức thuế này, Washington dường như đang đặt ra một bài toán khó khăn khác: liệu với một quốc gia có ngành xuất khẩu phụ thuộc hơn 70% vào các doanh nghiệp FDI cùng phần lớn nguyên vật liệu phải nhập khẩu, thì mức thuế 20% có phải là “dễ chịu”?
Tỷ lệ hàng nội địa thấp, ngành sản xuất còn phụ thuộc phần lớn vào nhập khẩu
Từ sau khi Việt Nam mở cửa nền kinh tế, nhất là khi có Luật Đầu tư vào năm 1987, dòng vốn đầu tư FDI bắt đầu đổ vào Việt Nam và liên tục tăng trưởng trong hơn 30 năm qua.
Kể từ đó, FDI đã chiếm một tỷ trọng lớn trong tổng vốn đầu tư toàn xã hội và là nhân tố chính, thúc đẩy nền sản xuất công nghiệp, đóng góp hơn 50% giá trị sản xuất toàn ngành. Trong đó, dòng vốn này chủ yếu chảy vào các lĩnh vực then chốt như công nghiệp chế biến, linh kiện máy móc, may mặc.
Dữ liệu năm 2023 cho thấy, các doanh nghiệp FDI đã xuất khẩu lượng hàng hóa có trị giá gần 260 tỷ USD, chiếm tỷ trọng 73,1% tổng kim ngạch xuất khẩu của cả nước. Con số này tiếp tục duy trì trong năm 2024 và đầu năm 2025, dao động quanh mức 72 – 74%, và tạo ra thặng dư trong thương mại với nhiều nước. Tuy vậy, 89% nguyên liệu đầu vào của các doanh nghiệp FDI tại Việt Nam là nhập khẩu từ nước ngoài, trong đó hơn 50% là từ Trung Quốc. Điều này đồng nghĩa, chỉ có khoảng 11% nguồn nguyên liệu là do các doanh nghiệp nội địa cung ứng.
Lấy ví dụ về ngành hàng dệt may của Việt Nam. Dù là một trong số các ngành hàng mũi nhọn với các con số xuất khẩu hàng năm luôn thuộc loại dẫn đầu, tuy nhiên, tỷ lệ nội địa hoá toàn ngành chỉ chiếm gần 47%. Điều này không chỉ tạo ra một “điểm nghẽn cổ chai” trong toàn chuỗi cung ứng, mà còn khiến cho tính bền vững và hiệu quả kinh doanh thực tế của ngành này hết sức bấp bênh.

Còn đối với ngành hàng điện tử, tỷ lệ nội địa hoá ước tính chỉ đạt khoảng 5% – 10%. Đồng nghĩa, ngành này phải nhập khẩu tới 90% linh kiện điện tử từ các nhà cung cấp nước ngoài. Trong đó, có đến 80% là nhập khẩu từ Trung Quốc.
Đối với ngành ô tô, tình hình cũng tương tự. Đến nay, ngành ô tô Việt Nam có tỷ lệ nội địa hóa chỉ đạt 7 – 10%, thấp hơn nhiều so với mục tiêu 40 – 45% của Chính phủ. Công đoạn sản xuất trong nước chỉ giới hạn ở các bộ phận đơn giản của xe như ghế ngồi, kính xe; trong khi các bộ phận giá trị cao hơn như động cơ, hộp số, hệ số phanh thì phải nhập khẩu khoảng 80% từ nước ngoài.
Trả lời phỏng vấn của Đài Truyền hình Việt Nam (VTV), bà Trương Thị Chí Bình, tổng thư ký Hiệp hội Công nghiệp hỗ trợ Việt Nam, chỉ ra nguyên nhân chính của vấn đề tỷ lệ hàng nội địa Việt Nam còn thấp đến từ việc mất cân bằng trong các chính sách mà cơ quan nhà nước ban hành.
Theo bà Bình, trong suốt nhiều năm, các chính sách của nhà nước đã quá tập trung vào việc tạo thị trường, cụ thể là nỗ lực ký kết 17 hiệp định tự do thương mại (FTA) và thu hút FDI. Còn đối với các chính sách để nâng cao năng lực sản xuất và cung ứng của các doanh nghiệp nội địa thì thực ra “chưa bao giờ tốt cả” hoặc thực hiện “chưa tới nơi”.
Việc mất cân bằng này đã khiến các doanh nghiệp FDI, với vai trò là bên mua nguyên liệu đầu vào, chỉ tìm đến các doanh nghiệp Việt Nam khi không còn lựa chọn nào khác.
Một thực tế khác cũng cần nhìn nhận, đó là doanh nghiệp Việt Nam đang phải cạnh tranh hết sức khó khăn với rất nhiều doanh nghiệp nước ngoài đang hoạt động trong nước, đặc biệt là các doanh nghiệp đến từ Trung Quốc. Sức ép này càng khiến cho các doanh nghiệp nội địa không có nhiều dư địa để tham gia vào chuỗi cung ứng.
Nhiều hàng hóa của Việt Nam không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế khi xuất khẩu
Mặc dù Việt Nam đã đạt được đà tăng trưởng mạnh mẽ về xuất khẩu trong nhiều năm liền, thế nhưng tình trạng hàng “Made in Vietnam” không tuân thủ tiêu chuẩn quốc tế về chất lượng, an toàn hay truy xuất nguồn gốc vẫn diễn ra, đặc biệt ở các ngành nông – thủy sản, dệt may và điện tử – thuộc nhóm các mặt hàng xuất khẩu chủ lực của Việt Nam.

Theo thống kê của Liên Hợp Quốc, từ năm 2010 – 2020, Việt Nam có tổng cộng 5.483 lô hàng xuất khẩu khẩu bị từ chối trên toàn cầu. Trong đó, hàng xuất đi Mỹ chiếm tỷ lệ cao nhất với 42% tổng số bị từ chối, kế đó là Trung Quốc chiếm 18%, Nhật Bản chiếm 16% và Liên minh châu Âu (EU) là 14%.
Trong năm 2024, hệ thống cảnh báo an toàn thực phẩm của EU đã phát đi 130 lần cảnh báo cho hàng hóa từ Việt Nam, tăng gấp đôi năm 2023. Đến đầu năm 2025, hệ thống này lại tiếp tục phát đi 12 cảnh báo đối với hàng nông – thủy sản đến từ quốc gia hình chữ S.
Đơn cử, hai nước EU là Đức và Áo đã phát hiện ra các sản phẩm như hạt é khô và cà thịt ốc bươu từ Việt Nam không đạt tiêu chuẩn EU nhưng đã nhập khẩu vào các quốc gia này mà không qua cấp phép. Hay như mặt hàng bít tết cá ngừ bị phát hiện chứa hàm lượng acid ascorbic (E300) vượt mức 513mg/kg, trong khi mức tối đa cho phép là 300mg/kg.
Một số doanh nghiệp từ Việt Nam còn cố tình khai báo sai thành phần sản phẩm trong nhãn dán. Ví dụ như sản phẩm tôm tẩm bột đông lạnh trên nhãn không khai báo có chứa chất gây dị ứng, hay bột điều hữu cơ không đề cập có chứa thành phần đậu phộng. Kết quả, các sản phẩm này đều bị giới chức các nước EU trả về.
Đồng thời, Việt Nam cũng từng bị cáo buộc là điểm trung chuyển hàng hóa của Trung Quốc, trở thành nơi “hô biến” các mặt hàng có nhãn mác từ “Made in China” sang “Made in Vietnam”, trước khi xuất khẩu sang nhiều quốc gia như Mỹ, EU, Nhật Bản hay Úc v.v. để được hưởng mức thuế ưu đãi hơn. Cáo buộc này đặc biệt có tần suất xuất hiện nhiều hơn kể từ khi Mỹ phát động chiến tranh thương mại với Trung Quốc.
Hàng Việt có thực sự do người Việt?
Việt Nam từ lâu nổi tiếng với thương hiệu là một quốc gia có “nhân công giá rẻ”, nguồn nhân lực trẻ dồi dào và có nhiều chính sách ưu đãi cho nhà đầu tư nước ngoài khi đặt chuỗi giá trị sản xuất tại Việt Nam.
Tuy vậy, sự tham gia của lao động Việt Nam vào các chuỗi sản xuất này chủ yếu chỉ tập trung ở các khâu đơn giản, không đòi hỏi tay nghề cao và chuyên môn sâu. Cụ thể, khoảng 65% nguồn nhân lực Việt Nam chỉ tham gia vào các công đoạn lắp ráp đơn giản cuối cùng cho các doanh nghiệp nước ngoài. Các công việc này bao gồm đóng gói, gắn mã vạch hay đóng kiện, vận chuyển, v.v.

Bên cạnh đó, các báo cáo từ OECD cũng chỉ ra sự tham gia của Việt Nam vào chuỗi giá trị toàn cầu chủ yếu thông qua “liên kết ngược” (backward linkages), tức là Việt Nam chỉ việc nhập khẩu các hàng hóa có giá trị cao từ nước ngoài, sau đó gia công, lắp ráp đơn giản lại rồi xuất khẩu.
Đồng nghĩa, các mặt hàng của Việt Nam khi xuất khẩu ra quốc tế, tuy được gắn nhãn mác “Made in Vietnam” nhưng thành phần lõi bên trong không được tạo nên bởi trí tuệ của người Việt. Hoặc nói cách khác, đóng góp thật sự của người Việt trong đa số sản phẩm gắn mác Việt, thực ra chỉ chiếm số ít.
Trong bài phát biểu của mình tại Diễn đàn quốc gia về phát triển doanh nghiệp công nghệ số Việt Nam vào ngày 15/1, Tổng bí thư Tô Lâm thừa nhận rằng các số liệu được báo cáo về kết quả xuất khẩu “ấn tượng” của Việt Nam chỉ là sự tự “ngộ nhận”, tự “huyễn hoặc”, hay tự “ru ngủ mình”.
Trong khi thực tế, năng lực nghiên cứu và phát triển (R&D) của Việt Nam vẫn còn yếu, đặc biệt là ở lĩnh vực công nghệ, và vẫn còn phụ thuộc nhiều vào nguồn lực từ bên ngoài.
“Chúng ta đã thực sự nhìn vào bản chất chưa? Chúng ta đóng góp bao nhiêu phần trăm trong chuỗi giá trị đó. Một cái áo bán ra mà thiết kế, vải, nhuộm, chỉ, cúc đều của người khác thì mình được bao nhiêu? Có chăng chỉ là công lao động và sự ô nhiễm môi trường? […].
[…] Tại Bắc Ninh, có tới 164/176 đối tác cấp một là doanh nghiệp nước ngoài, tại Bắc Ninh thì có 55/60 doanh nghiệp. Còn phía doanh nghiệp Việt Nam thì chỉ chủ yếu cung cấp các dịch vụ cơ bản như an ninh, suất ăn công nghiệp hay xử lý chất thải v.v.
[…] Tôi muốn nêu rõ những bất cập này để chúng ta nhìn thẳng vào sự thật rằng doanh nghiệp của chúng ta đang đứng ở đâu trong chuỗi giá trị toàn cầu cũng như trong năng lực cạnh tranh quốc tế để mà cố gắng.” – ông Tô Lâm đặt vấn đề.
Liệu rằng, sau các vấn đề thực tế mà Việt Nam đang phải đối mặt như đã nêu ở bên trên, mức thuế nào sẽ tính trên hàng hóa Việt Nam khi xuất khẩu sang Mỹ – 20% hay 40%?




Bài mới nhất
Luật Khoa ra mắt số báo tháng Tám – 2026
Gen Z: Cợt nhả hay cực đoan hay một căn tính khác đang định hình?
Trung Quốc bành trướng ở Hoàng Sa: báo đài im tiếng, dư luận bức xúc
Ai sẽ điều tra người có quyền điều tra?
Khuyên một lời, gánh một đời
Nhường đất làm sân bay: Người dân Gia Bình trước cuộc đại biến
“Mười hai đời chủ tịch nước rồi…”: Người cha 20 năm kêu oan cho tử tù Nguyễn Văn Chưởng
Miễn trách nhiệm cho Nguyễn Sỹ Cương: Quá nhiều câu hỏi chưa được trả lời
Website “Cây tưởng niệm số 55” đóng cửa sau khi bị một “báo điện tử” không rõ danh tính đánh bản quyền
Khi sách bị xem là mối đe dọa đối với chế độ: Từ Việt Nam đến Hồng Kông
Dự án Gia Bình – Kỳ 2: Chính quyền thần tốc triển khai, người dân khốn đốn tìm nhà
Đoàn Bảo Châu: “Tôi cất tiếng nói chỉ mong xã hội ngày một tốt đẹp hơn”
Ba lớp kiểm duyệt sách: Bảo vệ lịch sử hay bảo vệ chế độ?
Dự án Gia Bình – Kỳ 1: Bộ Công an 5 năm toan tính, vài tháng dẹp làng xây sân bay 7 tỷ đô
Đọc lại chuyện Thiên An Môn: “Nếu chúng ta không lên tiếng, ai sẽ lên tiếng?”
“Bố nạn nhân lên giải thích cho thủ phạm, còn thủ phạm không xuất hiện giây nào”: Cộng đồng mạng phản ứng với bản tin của VTV
Công an: Nguyễn Sĩ Cương gây tai nạn chết người nhưng được miễn trách nhiệm hình sự “đúng quy trình”
“Đâm xong, người ta nhìn bố, nhìn con rồi cầm cặp táp lững thững đi thôi”, nhân chứng kể về nghi án Nguyễn Sỹ Cương
Dọn hoa hay dọn công lý?
Cộng đồng Threads chuyển sang thắt nơ trắng tưởng niệm nữ sinh trong nghi án Nguyễn Sỹ Cương
Nghi án Nguyễn Sỹ Cương: Công an đuổi người, dọn hoa ở “gốc cây công lý”
Đắk Lắk: Hướng dẫn người dân khiếu nại, một người bị bắt vì tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ”
“Căng mắt tính tiền bồi thường… bằng bút”: Luật sư ra tòa từ ngày 1/8
Nguyễn Sỹ Cương và sự im lặng không khó hiểu của Công an Hà Nội
Check-in “gốc cây công lý”: Muôn kiểu kêu gọi điều tra cựu ĐBQH Nguyễn Sỹ Cương
Nguyễn Sỹ Cương trở thành hiện tượng trên MXH Threads
Nhà nước cũng phải chịu trách nhiệm trong vụ bê bối kim cương
Gian lận có tổ chức, giải quyết có công bằng?
Chính quyền Việt Nam chưa từng tổ chức quốc tang cho đồng bào, tại sao?
Tôi học viết văn với Haruki Murakami
Linh mục Trương Bửu Diệp được phong chân phước; Tín đồ Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy bị sách nhiễu
Siêu dự án Làng Vân – Kỳ 2: Làn sóng phản đối và cuộc càn quét dư luận
Việt Nam có tự do báo chí không? Câu trả lời không nằm trên bảng xếp hạng
Quan biết, quan định giá, quan thu hồi, quan kiểm tra: 5 vấn đề nghiêm trọng của Dự thảo Luật Đất đai
“May thay, Perry đã đến”: Để phát triển, Nhật Bản thừa nhận mình yếu kém
Dân chưa được đền bù, tái định cư; xã Gia Bình lại đe dọa cúp điện, nước nếu không di dời
Năm Tô Lâm thứ ba đã tới. Giang sơn có dễ đổi?
Chôn ai, ai chôn? – Hố chôn tập thể ở Công viên Lê Thị Riêng
Vì sao đại học Việt Nam yếu kém?
Biểu tượng Hồ Chí Minh đã đến lúc giải thiêng?
Nguyễn Quang Thiều bị cách tất cả các chức vụ trong Đảng: Vụ án “Chuyện với Thanh”
Luật Khoa ra mắt số báo tháng Bảy – 2026
Quản theo năng lực, phạt theo nhu cầu
Bảo Đại có phải là một vị vua yêu nước nhưng bất lực trước thời cuộc?
Siêu dự án Làng Vân – Kỳ 1: Hai thập niên làng Vân hóa “làng Vin”
Timeline “Tiểu Cách mạng Văn hóa” thời Tô Lâm – Kỳ 1: Chiến dịch “chống lật sử”
Christopher Nolan “lật sử” trắng trợn nhưng sao chưa bị bắt?
Làm sao xác định Hồ Chí Minh có bị xúc phạm hay không?
19/7/2024: Nguyễn Phú Trọng qua đời và một di sản chưa được gọi tên
Con gái của tử tù oan Nguyễn Văn Chưởng mắc bệnh hiếm
Nhìn lại: Báo nhà nước và MXH đã đấu tố Chu Ngọc Quang Vinh như thế nào?
Nhà giáo Bùi Trân Phượng: Giáo dục khai phóng là dạy thiệt, học thiệt
Đông Nam Á không chọn phe nhưng cũng không thể đứng ngoài cuộc chiến chip AI
Mười năm sau phán quyết Biển Đông: luật pháp hay sức mạnh chi phối?
Giáo phận Bắc Ninh chưa đồng thuận di dời các cơ sở tôn giáo; Lào Cai “xóa bỏ hoàn toàn” đạo Ân điển cứu rỗi
Ấn hành “Chuyện với Thanh”, ba lãnh đạo nhà xuất bản bị khởi tố vì tội tuyên truyền chống nhà nước
Bạn Nguyễn Thành Nam mà tôi biết
Đi săn hôm trước, hôm sau làm mồi
Nếu chưa kịp đọc “Chuyện với Thanh”, hãy thử đọc quyển sách này
Đại học khai phóng thời Việt Nam Cộng hòa – Kỳ cuối: Một công trình dang dở
Spiderum: Chơi với lửa có ngày “phổng đạn”
Nịnh sáng tạo quá cũng chết
Đại học khai phóng thời Việt Nam Cộng hòa – Kỳ 2: Đại học độc lập với chính quyền
“Ngờ đâu đường phẳng lại lao đao”
Nguyễn Thành Nam bị bắt, thú tội “bôi nhọ Hồ Chủ tịch”
Trump gọi chủ nghĩa cộng sản là “kẻ thù”: 3 rủi ro của Việt Nam
Một vở hí kịch giữa pháp trường
Việt Nam vào nhóm thu nhập trung bình cao. Rồi sao nữa?
Phạt đến 30 triệu vì chia sẻ tin tức: Bước tiến bảo hộ bản quyền hay bước lùi của báo chí?
Thông báo về việc chia sẻ nội dung của Luật Khoa lên mạng xã hội
Chia sẻ “tin giả” phạt đến 50 triệu đồng: Thật-giả vẫn do công an quyết
38 năm trước, đã có một lễ phong thánh làm chính quyền bất an
Đại học khai phóng thời Việt Nam Cộng hòa – Kỳ 1: Khi lịch sử chọn miền Nam
Chế ảnh “voi quy phục” – “rồng cất cao”, VinFast hứng chịu làn sóng chỉ trích
Kiểm chứng: Quyết định khởi tố vụ Nguyễn Sỹ Cương là có thật?
Đăng trích xuất camera lên mạng: Phạt tới 25 triệu, buộc xóa vĩnh viễn
“Đi bão: yêu nước; đặt hoa tưởng niệm: khủng bố cực đoan”, người dùng Threads thắc mắc
Hướng dẫn người khác vượt tường lửa sẽ bị phạt tới 20 triệu đồng
Đang tải thêm bài viết...
Không còn bài viết nào khác