Ở Trung Quốc cuối thế kỷ 20, những người đòi dân chủ đã phải dùng cách… quỳ dâng sớ lên lãnh đạo, như cách làm của thần dân trước hoàng đế ngày xưa.
Đó không phải là một lời châm biếm.
Ngày 22/4/1989, sau lễ tưởng niệm Hồ Diệu Bang tại Đại lễ đường Nhân dân, có ba đại diện sinh viên vẫn quỳ trên bậc thềm. Một người trong số đó nâng trên hai tay một bản kiến nghị. Họ chờ khoảng 45 phút, mong Thủ tướng Lý Bằng hoặc một quan chức cấp cao ra tiếp nhận. Thế nhưng không ai xuất hiện. [*]

Cảnh tượng ba sinh viên quỳ trước Đại lễ đường Nhân dân nhưng không có quan chức nào ra nhận kiến nghị là một trong số nhiều câu chuyện trong quyển Cries for Democracy: Writings and Speeches from the 1989 Chinese Democracy Movement (tạm dịch: Những tiếng kêu đòi dân chủ: Các bài viết và diễn văn từ Phong trào Dân chủ Trung Quốc năm 1989). Đây là tuyển tập những truyền đơn, áp phích, tuyên bố, bài thơ, băng ghi âm và tài liệu chính thức xuất hiện trong phong trào biểu tình năm 1989.
Cuốn sách do Han Minzhu biên soạn, với sự hỗ trợ của Hua Sheng. Đây đều là bút danh được sử dụng để bảo vệ danh tính của hai tác giả trước nguy cơ bị chính quyền Trung Quốc trả đũa.
Phần mở đầu do Jonathan D. Spence, một sử gia nổi tiếng chuyên nghiên cứu về Trung Quốc, chấp bút. Sách được Nhà xuất bản Đại học Princeton phát hành năm 1990, chỉ một năm sau sự kiện Thiên An Môn.
Qua những tư liệu được thu tập trong cuốn sách này, người đọc có thể biết được không ít sinh viên và người dân Trung Quốc khi đó đã nghĩ gì, yêu cầu điều gì và phản ứng ra sao trước cách xử lý của chính quyền.
Trước khi xảy ra sự kiện Thiên An Môn, sinh viên cho rằng họ đang thực hiện một phong trào yêu nước, đề đạt những yêu cầu chính đáng như chống tham nhũng, tự do báo chí và đối thoại bình đẳng với chính quyền.
Nhưng ở chiều ngược lại, chính quyền Trung Quốc gọi phong trào là một cuộc “nổi loạn” (动乱/turmoil) và cho rằng nó đe dọa sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Tình hình vì thế ngày càng căng thẳng và cuối cùng dẫn đến việc chính quyền điều quân đội vào Bắc Kinh.
Vào thời điểm đó, hồ sơ nội bộ của chính quyền về sự kiện vẫn chưa được công khai, và còn nhiều người tham gia phong trào đang bị truy bắt. Vì vậy, những người biên soạn cuốn sách này phải dựa chủ yếu vào các tài liệu xuất hiện ngay trong thời gian biểu tình, gồm truyền đơn, áp phích, kiến nghị, bài phát biểu, báo sinh viên, băng ghi âm và tuyên bố của chính quyền.
Các tài liệu được sắp xếp theo trình tự thời gian, bắt đầu từ cái chết của Hồ Diệu Bang ngày 15/4/1989, tiếp đến là những cuộc tuần hành, tuyệt thực và lệnh thiết quân luật, rồi kết thúc bằng cuộc đàn áp trong đêm 3/6 và rạng sáng 4/6.
Trong các cuộc tuần hành, những người tham gia hô to những khẩu hiệu “dân chủ”, “tự do” và “pháp trị”, đồng thời cũng hát Quốc tế ca và quốc ca Trung Quốc. Họ tự nhận mình là người yêu nước, viện dẫn Hiến pháp và yêu cầu nhà nước thực hiện những quyền đã hứa. Phần đông không đòi xóa bỏ chủ nghĩa xã hội hay đưa Đảng Cộng sản khỏi chính quyền, họ chỉ muốn được nhìn nhận như những công dân có quyền tham chính.
Ngày 13/5/1989, sinh viên bắt đầu tuyệt thực tại quảng trường Thiên An Môn. Trong tuyên bố của mình, họ chỉ nêu hai yêu cầu chính.
Thứ nhất, chính quyền phải tổ chức một cuộc đối thoại bình đẳng với những đại diện do sinh viên tự lựa chọn. Thứ hai, chính quyền phải rút lại cách gọi phong trào là “nổi loạn” và công nhận đây là một phong trào dân chủ xuất phát từ lòng yêu nước.
Ngày 18/5, Thủ tướng Lý Bằng gặp một số đại diện của sinh viên. Tuy nhiên, các quan chức vẫn nói chuyện với họ theo cách người trên dạy bảo kẻ dưới, chứ không coi sinh viên là một bên bình đẳng.
Bên cạnh đó, cuốn sách cũng cho thấy đây không chỉ là phong trào của sinh viên. Nhà báo, giáo viên, đảng viên, cư dân Bắc Kinh và công nhân đều tham gia ở những mức độ khác nhau. Một số công nhân còn thành lập tổ chức độc lập để bảo vệ sinh viên, giữ trật tự trên đường phố và lên tiếng về quyền lợi của mình.
Một điều khó mà phủ nhận, đó là quyển sách này hiển nhiên đang đứng về phe của người biểu tình. Dù vậy, nó vẫn làm được điều mà hồ sơ nhà nước không thể làm: trả lại cho người tham gia tư cách của những con người có suy nghĩ, bất đồng, do dự và tự phê bình, thay vì chỉ là “nổi loạn”, hay một đám đông không tên.
Trở lại với ngày 22/4/1989, khi ba sinh viên quỳ trước Đại lễ đường Nhân dân và giơ cao bản kiến nghị. Không có lãnh đạo nào ra nhận. Chỉ sáu tuần sau, quân đội đã tiến vào Bắc Kinh để đàn áp phong trào. Sáu tuần đó là khoảng thời gian của hàng loạt kiến nghị không được trả lời, của những cuộc gặp không mang lại kết quả, và cũng là của những lời cảnh báo ngày càng cứng rắn từ chính quyền.
Những tiếng kêu đòi dân chủ giúp người đọc hiểu rằng cuộc đàn áp không bất ngờ xảy ra chỉ trong một đêm. Trước khi sử dụng quân đội, chính quyền đã từ chối xem sinh viên là những người có quyền được đối thoại. Từ chỗ khước từ lắng nghe, phong trào bị giới chức Trung Hoa gắn nhãn là “nổi loạn”, còn những người tham gia bị coi như mối đe dọa đối với chế độ.
Giá trị lớn nhất của Những tiếng kêu đòi dân chủ có lẽ nằm ở việc cuốn sách đã lưu lại thời điểm những người trẻ bắt đầu tin rằng đất nước không chỉ thuộc về những người đang nắm quyền. Mỗi người dân đều có quyền và có trách nhiệm lên tiếng khi nhận thấy đất nước đang có vấn đề.
Như trong bản tuyên bố mở đầu cuộc tuyệt thực ngày 13/5/1989, có câu viết:
“Đất nước này là đất nước của chúng ta. Nếu chúng ta không lên tiếng, ai sẽ lên tiếng?”
Đọc thêm


[*] Hồ Diệu Bang (1915–1989) là Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc từ năm 1982 đến 1987, được xem là một lãnh đạo có khuynh hướng cải cách và tương đối cởi mở với giới trí thức. Ông bị buộc từ chức sau các cuộc biểu tình sinh viên cuối năm 1986 vì bị cho là quá mềm mỏng trước tư tưởng “tự do hóa tư sản”. Cái chết của ông ngày 15/4/1989 đã khơi mào các cuộc tưởng niệm, sau đó phát triển thành phong trào biểu tình Thiên An Môn.


Bài mới nhất
Luật Khoa ra mắt số báo tháng Tám – 2026
Gen Z: Cợt nhả hay cực đoan hay một căn tính khác đang định hình?
Trung Quốc bành trướng ở Hoàng Sa: báo đài im tiếng, dư luận bức xúc
Ai sẽ điều tra người có quyền điều tra?
Khuyên một lời, gánh một đời
Nhường đất làm sân bay: Người dân Gia Bình trước cuộc đại biến
“Mười hai đời chủ tịch nước rồi…”: Người cha 20 năm kêu oan cho tử tù Nguyễn Văn Chưởng
Miễn trách nhiệm cho Nguyễn Sỹ Cương: Quá nhiều câu hỏi chưa được trả lời
Website “Cây tưởng niệm số 55” đóng cửa sau khi bị một “báo điện tử” không rõ danh tính đánh bản quyền
Khi sách bị xem là mối đe dọa đối với chế độ: Từ Việt Nam đến Hồng Kông
Dự án Gia Bình – Kỳ 2: Chính quyền thần tốc triển khai, người dân khốn đốn tìm nhà
Đoàn Bảo Châu: “Tôi cất tiếng nói chỉ mong xã hội ngày một tốt đẹp hơn”
Ba lớp kiểm duyệt sách: Bảo vệ lịch sử hay bảo vệ chế độ?
Dự án Gia Bình – Kỳ 1: Bộ Công an 5 năm toan tính, vài tháng dẹp làng xây sân bay 7 tỷ đô
“Bố nạn nhân lên giải thích cho thủ phạm, còn thủ phạm không xuất hiện giây nào”: Cộng đồng mạng phản ứng với bản tin của VTV
Công an: Nguyễn Sĩ Cương gây tai nạn chết người nhưng được miễn trách nhiệm hình sự “đúng quy trình”
“Đâm xong, người ta nhìn bố, nhìn con rồi cầm cặp táp lững thững đi thôi”, nhân chứng kể về nghi án Nguyễn Sỹ Cương
Dọn hoa hay dọn công lý?
Cộng đồng Threads chuyển sang thắt nơ trắng tưởng niệm nữ sinh trong nghi án Nguyễn Sỹ Cương
Nghi án Nguyễn Sỹ Cương: Công an đuổi người, dọn hoa ở “gốc cây công lý”
Đắk Lắk: Hướng dẫn người dân khiếu nại, một người bị bắt vì tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ”
“Căng mắt tính tiền bồi thường… bằng bút”: Luật sư ra tòa từ ngày 1/8
Nguyễn Sỹ Cương và sự im lặng không khó hiểu của Công an Hà Nội
Check-in “gốc cây công lý”: Muôn kiểu kêu gọi điều tra cựu ĐBQH Nguyễn Sỹ Cương
Nguyễn Sỹ Cương trở thành hiện tượng trên MXH Threads
Nhà nước cũng phải chịu trách nhiệm trong vụ bê bối kim cương
Gian lận có tổ chức, giải quyết có công bằng?
Chính quyền Việt Nam chưa từng tổ chức quốc tang cho đồng bào, tại sao?
Tôi học viết văn với Haruki Murakami
Linh mục Trương Bửu Diệp được phong chân phước; Tín đồ Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy bị sách nhiễu
Siêu dự án Làng Vân – Kỳ 2: Làn sóng phản đối và cuộc càn quét dư luận
Việt Nam có tự do báo chí không? Câu trả lời không nằm trên bảng xếp hạng
Quan biết, quan định giá, quan thu hồi, quan kiểm tra: 5 vấn đề nghiêm trọng của Dự thảo Luật Đất đai
“May thay, Perry đã đến”: Để phát triển, Nhật Bản thừa nhận mình yếu kém
Dân chưa được đền bù, tái định cư; xã Gia Bình lại đe dọa cúp điện, nước nếu không di dời
Năm Tô Lâm thứ ba đã tới. Giang sơn có dễ đổi?
Chôn ai, ai chôn? – Hố chôn tập thể ở Công viên Lê Thị Riêng
Vì sao đại học Việt Nam yếu kém?
Biểu tượng Hồ Chí Minh đã đến lúc giải thiêng?
Nguyễn Quang Thiều bị cách tất cả các chức vụ trong Đảng: Vụ án “Chuyện với Thanh”
Luật Khoa ra mắt số báo tháng Bảy – 2026
Quản theo năng lực, phạt theo nhu cầu
Bảo Đại có phải là một vị vua yêu nước nhưng bất lực trước thời cuộc?
Siêu dự án Làng Vân – Kỳ 1: Hai thập niên làng Vân hóa “làng Vin”
Timeline “Tiểu Cách mạng Văn hóa” thời Tô Lâm – Kỳ 1: Chiến dịch “chống lật sử”
Christopher Nolan “lật sử” trắng trợn nhưng sao chưa bị bắt?
Làm sao xác định Hồ Chí Minh có bị xúc phạm hay không?
19/7/2024: Nguyễn Phú Trọng qua đời và một di sản chưa được gọi tên
Con gái của tử tù oan Nguyễn Văn Chưởng mắc bệnh hiếm
Nhìn lại: Báo nhà nước và MXH đã đấu tố Chu Ngọc Quang Vinh như thế nào?
Nhà giáo Bùi Trân Phượng: Giáo dục khai phóng là dạy thiệt, học thiệt
Đông Nam Á không chọn phe nhưng cũng không thể đứng ngoài cuộc chiến chip AI
Mười năm sau phán quyết Biển Đông: luật pháp hay sức mạnh chi phối?
Giáo phận Bắc Ninh chưa đồng thuận di dời các cơ sở tôn giáo; Lào Cai “xóa bỏ hoàn toàn” đạo Ân điển cứu rỗi
Ấn hành “Chuyện với Thanh”, ba lãnh đạo nhà xuất bản bị khởi tố vì tội tuyên truyền chống nhà nước
Bạn Nguyễn Thành Nam mà tôi biết
Đi săn hôm trước, hôm sau làm mồi
Nếu chưa kịp đọc “Chuyện với Thanh”, hãy thử đọc quyển sách này
Đại học khai phóng thời Việt Nam Cộng hòa – Kỳ cuối: Một công trình dang dở
Spiderum: Chơi với lửa có ngày “phổng đạn”
Nịnh sáng tạo quá cũng chết
Đại học khai phóng thời Việt Nam Cộng hòa – Kỳ 2: Đại học độc lập với chính quyền
“Ngờ đâu đường phẳng lại lao đao”
Nguyễn Thành Nam bị bắt, thú tội “bôi nhọ Hồ Chủ tịch”
Trump gọi chủ nghĩa cộng sản là “kẻ thù”: 3 rủi ro của Việt Nam
Một vở hí kịch giữa pháp trường
Việt Nam vào nhóm thu nhập trung bình cao. Rồi sao nữa?
Phạt đến 30 triệu vì chia sẻ tin tức: Bước tiến bảo hộ bản quyền hay bước lùi của báo chí?
Thông báo về việc chia sẻ nội dung của Luật Khoa lên mạng xã hội
Chia sẻ “tin giả” phạt đến 50 triệu đồng: Thật-giả vẫn do công an quyết
38 năm trước, đã có một lễ phong thánh làm chính quyền bất an
Đại học khai phóng thời Việt Nam Cộng hòa – Kỳ 1: Khi lịch sử chọn miền Nam
Chế ảnh “voi quy phục” – “rồng cất cao”, VinFast hứng chịu làn sóng chỉ trích
Kiểm chứng: Quyết định khởi tố vụ Nguyễn Sỹ Cương là có thật?
Đăng trích xuất camera lên mạng: Phạt tới 25 triệu, buộc xóa vĩnh viễn
“Đi bão: yêu nước; đặt hoa tưởng niệm: khủng bố cực đoan”, người dùng Threads thắc mắc
Hướng dẫn người khác vượt tường lửa sẽ bị phạt tới 20 triệu đồng
Đang tải thêm bài viết...
Không còn bài viết nào khác