Khuyên người là một việc hấp dẫn. Trong chốc lát, từ một người ngoài cuộc, ta trở thành người tưởng như nhìn thấy được toàn cảnh. Vả lại, người khuyên thì cũng chỉ là người khuyên, còn người phải sống tiếp với hậu quả của quyết định đó, thật may, lại không phải ta.
Không chỉ giỏi kể những chuyện giết người, phóng hỏa, nhà văn trinh thám nổi tiếng Nhật Bản Keigo Higashino còn biết cách bàn về chuyện khuyên người. Ông đã chuyển tải thứ nghệ thuật ấy đến công chúng trong The Miracles of the Namiya General Store (tạm dịch: Phép lạ của tiệm tạp hóa Namiya), cuốn tiểu thuyết hiếm hoi của ông không phải thuộc thể loại trinh thám.
Tiểu thuyết được xuất bản lần đầu bằng tiếng Nhật vào năm 2012, do Nhà xuất bản Kadokawa Shoten ấn hành. Bản dịch tiếng Anh đầu tiên và cũng là duy nhất của tác phẩm này ra mắt vào năm 2019, do Sam Belt chuyển ngữ, Yen Press xuất bản.
Cuốn sách kể về một chiếc hộp thư tại một cửa hàng bách hóa có khả năng chuyển thư xuyên thời gian, giúp tháo gỡ những thắc mắc và đưa những con người lạc lối tìm lại được hướng đi cho cuộc đời mình.
Câu chuyện mở đầu bằng cuộc chạy trốn của ba tên trộm Atsuya, Shota và Kouhei. Sau khi chiếc xe dùng để tẩu thoát bị hư, cả ba tìm đến trú tạm trong một tiệm tạp hóa đã bỏ hoang.
Giữa đêm, một lá thư bất ngờ rơi qua khe cửa cuốn. Người viết sống cách họ hơn ba mươi năm, tự xưng là “Thỏ Ngọc cung trăng”. Cô đang đứng trước hai lựa chọn khó khăn: tiếp tục tập luyện để tìm cơ hội tham dự Thế vận hội, hay từ bỏ giấc mơ để chăm sóc cho người yêu mắc bệnh hiểm nghèo.
Bằng một cách kỳ lạ, những lá thư được gửi đến tiệm Namiya trong quá khứ lại xuất hiện trước mặt ba tên trộm ở hiện tại, còn thư hồi âm của họ có thể quay ngược thời gian để đến tay người gửi. Ông chủ tiệm đã qua đời từ lâu. Vì thế, ba kẻ đến cuộc đời mình còn chưa biết phải đi đâu bỗng phải ngồi vào vị trí của ông để chỉ đường cho người khác.
Người chủ cũ của tiệm, ông Namiya Yuji, là người khởi đầu “dịch vụ” này. Ban đầu, những câu hỏi gửi đến tiệm của ông phần nhiều chỉ là trò đùa của trẻ con. Thế nhưng, ông vẫn trả lời nghiêm túc. Dần dần, “tiếng lành đồn xa”, người lớn cũng tìm đến tiệm, mang theo những chuyện mà họ không biết nên kể với ai.
Sau nhiều năm, ông Yuji nhận ra rằng phần lớn người đến xin tư vấn thực ra đã có câu trả lời. Điều họ cần là một người khác xác nhận rằng lựa chọn đó hợp lý.
Bởi lẽ, trong quá trình trả lời thư, ông thấy rõ một thực tế: nếu thư hồi âm không giống điều mong đợi, họ sẽ viết tiếp để giải thích. Khi giải thích chưa đủ, họ sẽ tranh luận. Nếu tranh luận vẫn chưa xong, họ có thể chuyển sang thuyết phục chính người đang tư vấn cho mình.
Chính trong lúc cố bảo vệ một lựa chọn, người ta để lộ điều mình thực sự mong muốn.
Trường hợp của “Thỏ Ngọc cung trăng” là một ví dụ. Ba tên trộm – trong lúc thay thế vai trò phản hồi thư của ông Yuji – đã phải đưa ra hết lời khuyên này đến lời khuyên khác cho cô gái. Và rồi, qua từng lần phản hồi, cô dần nhận ra điều mình thật sự muốn.
Keigo Higashino không chỉ nói về “màu hồng” trong chuyện khuyên người. Ông còn nói đến việc: nếu lời khuyên của mình khiến người khác lựa chọn sai thì sao?
Trong truyện, ông Yuji từng nhận được thư của một phụ nữ đang mang thai với người đàn ông đã có gia đình. Sau khi suy nghĩ rất lâu, ông khuyên cô hãy giữ lại đứa trẻ nếu đã chuẩn bị tinh thần đối mặt với những khó khăn phía trước. Một thời gian sau, ông đọc được tin một phụ nữ lái ô tô lao xuống biển và thiệt mạng, còn đứa con nhỏ may mắn sống sót. Từ những chi tiết trong bài báo, ông nghi ngờ người chết chính là người từng viết thư cho mình.
Ông không thể biết chắc lời khuyên năm xưa có liên quan đến kết cục đó hay không. Dù vậy, ông bắt đầu lo sợ. Nỗi lo này cho thấy ông hiểu điều mà những người thích khuyên người thường dễ quên: lòng tốt không tự động bảo đảm một kết quả tốt. Người đưa ra lời khuyên chỉ biết một phần câu chuyện, trong khi người nghe phải sống với toàn bộ hậu quả.
Câu chuyện của Kousuke lại là một vấn đề khác. Khi còn nhỏ, Kousuke biết công ty của bố sắp phá sản. Bố mẹ cậu quyết định đưa cả gia đình bỏ trốn để tránh các chủ nợ. Không biết có nên đi theo hay không, cậu viết thư nhờ tiệm Namiya tư vấn.
Ông Yuji khuyên Kousuke hãy ở lại bên bố mẹ. Ông ví gia đình như những người đang ngồi trên cùng một con thuyền: chỉ cần chưa rời bỏ nhau, họ vẫn còn cơ hội cùng tìm được đường quay về.
Nhưng Kousuke không nghe theo. Trên đường bỏ trốn, cậu lén rời khỏi bố mẹ, che giấu tên thật rồi lớn lên trong một trại trẻ. Sau nhiều khó khăn, cậu trở thành thợ khắc gỗ và có cuộc sống ổn định. Trong một thời gian dài, Kousuke tin rằng quyết định bỏ đi của mình là đúng, còn lời khuyên của ông Namiya là sai.
Nhiều năm sau, Kousuke mới biết chuyện gì đã xảy ra với bố mẹ. Sau khi phát hiện con trai bỏ đi, họ quyết định tự sát. Trước khi chết, người bố để lại thông tin khiến mọi người tin rằng cả Kousuke cũng đã chết. Nhờ vậy, các chủ nợ không còn tìm kiếm cậu và cậu có thể bắt đầu một cuộc đời mới dưới tên khác.
Khuyên người, trong thế giới của Higashino, không phải là đoán chính xác tương lai. Không ai có đủ khả năng làm điều đó. Giá trị của một lời khuyên đôi khi chỉ xuất hiện rất lâu sau khi nó được đưa ra, khi người nhận đã đi qua đủ nhiều biến cố để hiểu điều người khác từng muốn nói với mình.
Cách Higashino kết nối các câu chuyện cũng rất khéo léo. Hầu hết nhân vật đều có liên quan gián tiếp với nhau. Một người từng được giúp đỡ sẽ quay lại giúp một người khác. Một lá thư gửi đi nhiều năm trước cuối cùng lại tác động đến chính người đã viết nó. Những cuộc đời tưởng như tách biệt bỗng dần nối với nhau thành một mạng lưới của lòng tốt, sai lầm, biết ơn và chuộc lỗi.
Ở cuối sách, Atsuya, một trong ba tên trộm, thử gửi qua khe cửa một tờ giấy trắng, không viết câu hỏi nào. Đó là câu hỏi tiết kiệm chữ nhất trong cả cuốn sách, nhưng cũng là câu hỏi lớn nhất: phải làm gì khi ta không biết mình muốn gì và cũng không biết nên bắt đầu từ đâu?
Trong thư trả lời, ông Namiya nhắc người bên kia hộp thư rằng cây bút vẫn nằm trong tay họ. Nghĩa là họ có thể tự vẽ con đường mình muốn đi.
Sau cùng, nghệ thuật khuyên người của Keigo Higashino không nằm ở khả năng nói cho người khác biết đâu là lựa chọn đúng. Nó nằm ở sự khiêm tốn, ở việc người cho lời khuyên hiểu được rằng ta không sống thay người được khuyên, không biết hết câu chuyện của họ và càng không thể chịu hậu quả thay họ.
Đôi khi, điều tốt nhất ta có thể làm không phải là chỉ cho người khác nên đi đâu, mà là giúp họ nhận ra cây bút vẫn nằm trong tay mình. Và danh từ “phép lạ” trong tiêu đề của tiểu thuyết, thật ra không đến từ đâu khác bên ngoài, mà chính là do mỗi người tự tạo ra cho mình.



Bài mới nhất
Luật Khoa ra mắt số báo tháng Tám – 2026
Gen Z: Cợt nhả hay cực đoan hay một căn tính khác đang định hình?
Trung Quốc bành trướng ở Hoàng Sa: báo đài im tiếng, dư luận bức xúc
Ai sẽ điều tra người có quyền điều tra?
Nhường đất làm sân bay: Người dân Gia Bình trước cuộc đại biến
“Mười hai đời chủ tịch nước rồi…”: Người cha 20 năm kêu oan cho tử tù Nguyễn Văn Chưởng
Miễn trách nhiệm cho Nguyễn Sỹ Cương: Quá nhiều câu hỏi chưa được trả lời
Website “Cây tưởng niệm số 55” đóng cửa sau khi bị một “báo điện tử” không rõ danh tính đánh bản quyền
Khi sách bị xem là mối đe dọa đối với chế độ: Từ Việt Nam đến Hồng Kông
Dự án Gia Bình – Kỳ 2: Chính quyền thần tốc triển khai, người dân khốn đốn tìm nhà
Đoàn Bảo Châu: “Tôi cất tiếng nói chỉ mong xã hội ngày một tốt đẹp hơn”
Ba lớp kiểm duyệt sách: Bảo vệ lịch sử hay bảo vệ chế độ?
Dự án Gia Bình – Kỳ 1: Bộ Công an 5 năm toan tính, vài tháng dẹp làng xây sân bay 7 tỷ đô
Đọc lại chuyện Thiên An Môn: “Nếu chúng ta không lên tiếng, ai sẽ lên tiếng?”
“Bố nạn nhân lên giải thích cho thủ phạm, còn thủ phạm không xuất hiện giây nào”: Cộng đồng mạng phản ứng với bản tin của VTV
Công an: Nguyễn Sĩ Cương gây tai nạn chết người nhưng được miễn trách nhiệm hình sự “đúng quy trình”
“Đâm xong, người ta nhìn bố, nhìn con rồi cầm cặp táp lững thững đi thôi”, nhân chứng kể về nghi án Nguyễn Sỹ Cương
Dọn hoa hay dọn công lý?
Cộng đồng Threads chuyển sang thắt nơ trắng tưởng niệm nữ sinh trong nghi án Nguyễn Sỹ Cương
Nghi án Nguyễn Sỹ Cương: Công an đuổi người, dọn hoa ở “gốc cây công lý”
Đắk Lắk: Hướng dẫn người dân khiếu nại, một người bị bắt vì tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ”
“Căng mắt tính tiền bồi thường… bằng bút”: Luật sư ra tòa từ ngày 1/8
Nguyễn Sỹ Cương và sự im lặng không khó hiểu của Công an Hà Nội
Check-in “gốc cây công lý”: Muôn kiểu kêu gọi điều tra cựu ĐBQH Nguyễn Sỹ Cương
Nguyễn Sỹ Cương trở thành hiện tượng trên MXH Threads
Nhà nước cũng phải chịu trách nhiệm trong vụ bê bối kim cương
Gian lận có tổ chức, giải quyết có công bằng?
Chính quyền Việt Nam chưa từng tổ chức quốc tang cho đồng bào, tại sao?
Tôi học viết văn với Haruki Murakami
Linh mục Trương Bửu Diệp được phong chân phước; Tín đồ Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy bị sách nhiễu
Siêu dự án Làng Vân – Kỳ 2: Làn sóng phản đối và cuộc càn quét dư luận
Việt Nam có tự do báo chí không? Câu trả lời không nằm trên bảng xếp hạng
Quan biết, quan định giá, quan thu hồi, quan kiểm tra: 5 vấn đề nghiêm trọng của Dự thảo Luật Đất đai
“May thay, Perry đã đến”: Để phát triển, Nhật Bản thừa nhận mình yếu kém
Dân chưa được đền bù, tái định cư; xã Gia Bình lại đe dọa cúp điện, nước nếu không di dời
Năm Tô Lâm thứ ba đã tới. Giang sơn có dễ đổi?
Chôn ai, ai chôn? – Hố chôn tập thể ở Công viên Lê Thị Riêng
Vì sao đại học Việt Nam yếu kém?
Biểu tượng Hồ Chí Minh đã đến lúc giải thiêng?
Nguyễn Quang Thiều bị cách tất cả các chức vụ trong Đảng: Vụ án “Chuyện với Thanh”
Luật Khoa ra mắt số báo tháng Bảy – 2026
Quản theo năng lực, phạt theo nhu cầu
Bảo Đại có phải là một vị vua yêu nước nhưng bất lực trước thời cuộc?
Siêu dự án Làng Vân – Kỳ 1: Hai thập niên làng Vân hóa “làng Vin”
Timeline “Tiểu Cách mạng Văn hóa” thời Tô Lâm – Kỳ 1: Chiến dịch “chống lật sử”
Christopher Nolan “lật sử” trắng trợn nhưng sao chưa bị bắt?
Làm sao xác định Hồ Chí Minh có bị xúc phạm hay không?
19/7/2024: Nguyễn Phú Trọng qua đời và một di sản chưa được gọi tên
Con gái của tử tù oan Nguyễn Văn Chưởng mắc bệnh hiếm
Nhìn lại: Báo nhà nước và MXH đã đấu tố Chu Ngọc Quang Vinh như thế nào?
Nhà giáo Bùi Trân Phượng: Giáo dục khai phóng là dạy thiệt, học thiệt
Đông Nam Á không chọn phe nhưng cũng không thể đứng ngoài cuộc chiến chip AI
Mười năm sau phán quyết Biển Đông: luật pháp hay sức mạnh chi phối?
Giáo phận Bắc Ninh chưa đồng thuận di dời các cơ sở tôn giáo; Lào Cai “xóa bỏ hoàn toàn” đạo Ân điển cứu rỗi
Ấn hành “Chuyện với Thanh”, ba lãnh đạo nhà xuất bản bị khởi tố vì tội tuyên truyền chống nhà nước
Bạn Nguyễn Thành Nam mà tôi biết
Đi săn hôm trước, hôm sau làm mồi
Nếu chưa kịp đọc “Chuyện với Thanh”, hãy thử đọc quyển sách này
Đại học khai phóng thời Việt Nam Cộng hòa – Kỳ cuối: Một công trình dang dở
Spiderum: Chơi với lửa có ngày “phổng đạn”
Nịnh sáng tạo quá cũng chết
Đại học khai phóng thời Việt Nam Cộng hòa – Kỳ 2: Đại học độc lập với chính quyền
“Ngờ đâu đường phẳng lại lao đao”
Nguyễn Thành Nam bị bắt, thú tội “bôi nhọ Hồ Chủ tịch”
Trump gọi chủ nghĩa cộng sản là “kẻ thù”: 3 rủi ro của Việt Nam
Một vở hí kịch giữa pháp trường
Việt Nam vào nhóm thu nhập trung bình cao. Rồi sao nữa?
Phạt đến 30 triệu vì chia sẻ tin tức: Bước tiến bảo hộ bản quyền hay bước lùi của báo chí?
Thông báo về việc chia sẻ nội dung của Luật Khoa lên mạng xã hội
Chia sẻ “tin giả” phạt đến 50 triệu đồng: Thật-giả vẫn do công an quyết
38 năm trước, đã có một lễ phong thánh làm chính quyền bất an
Đại học khai phóng thời Việt Nam Cộng hòa – Kỳ 1: Khi lịch sử chọn miền Nam
Chế ảnh “voi quy phục” – “rồng cất cao”, VinFast hứng chịu làn sóng chỉ trích
Kiểm chứng: Quyết định khởi tố vụ Nguyễn Sỹ Cương là có thật?
Đăng trích xuất camera lên mạng: Phạt tới 25 triệu, buộc xóa vĩnh viễn
“Đi bão: yêu nước; đặt hoa tưởng niệm: khủng bố cực đoan”, người dùng Threads thắc mắc
Hướng dẫn người khác vượt tường lửa sẽ bị phạt tới 20 triệu đồng
Đang tải thêm bài viết...
Không còn bài viết nào khác